“Vinh Danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh Danh Thánh Thần Thiên Chúa”
TIN MỪNG (Ga 17, 1-11)
1Nói thế xong, Đức Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện: “Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha. 2Thật vậy, Cha đã ban cho Người quyền trên mọi phàm nhân là để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người. 3Mà sự sống đời đời đó là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giêsu Kitô.
4Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm. 5Vậy, lạy Cha, giờ đây, xin Cha tôn vinh con bên Cha: xin ban cho con vinh quang mà con vẫn được hưởng bên Cha trước khi có thế gian. 6Những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho con, con đã cho họ biết danh Cha. Họ thuộc về Cha, Cha đã ban họ cho con, và họ đã tuân giữ lời Cha. 7Giờ đây, họ biết rằng tất cả những gì Cha ban cho con đều do bởi Cha, 8vì con đã ban cho họ lời mà Cha đã ban cho con; họ đã nhận những lời ấy, họ biết thật rằng con đã từ Cha mà đến, và họ đã tin là Cha đã sai con.
9Con cầu nguyện cho họ. Con không cầu nguyện cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho con, bởi vì họ thuộc về Cha. 10Tất cả những gì của con đều là của Cha, tất cả những gì của Cha đều là của con; và con được tôn vinh nơi họ. 11Con không còn ở trong thế gian nữa, nhưng họ, họ ở trong thế gian; phần con, con đến cùng Cha.
SUY NIỆM:
Các Tin Mừng Nhất Lãm, nghĩa là các Tin Mừng theo thánh Mátthêu, thánh Máccô và thánh Luca, hay nói về sự kiện Đức Giêsu cầu nguyện và có nhiều lúc Ngài cầu nguyện suốt đêm. Nhưng các Tin Mừng này không bao giờ kể cho chúng ta biết nội dung lời nguyện của Đức Giêsu: Ngài đã nói gì với Thiên Chúa Cha và Ngài nói như thế nào? Ngài nói với Thiên Chúa về những ai và với tâm tình nào?
Chúng ta hãy khao khát được hiểu biết sâu xa lời nguyện của Đức Giêsu, bởi vì, nếu hành động và lời nói công khai của Ngài mặc khải cho chúng ta về ngôi vị của Ngài, về tương quan của Ngài với Thiên Chúa và với con người, thì chắc chắn, lời nguyện của Ngài còn nói cho chúng ta nhiều hơn nữa. Cũng giống như lời nguyện riêng tư của mỗi người chúng ta diễn tả con người thật của chúng ta ở chiều sâu, với Chúa và với nhau.
Vậy chúng ta hãy ra khỏi mình, ra khòi những bận tâm, những khó khăn, những yếu đuối và giới hạn của chúng ta để đi vào chốn riêng tư của lời nguyện Đức Giêsu ngỏ với Thiên Chúa Cha. Bởi vì, chúng ta sẽ không chỉ hiểu biết Ngài sâu xa hơn (như thánh Inhã mời gọi chúng ta xin với Chúa trong Linh Thao), nhưng còn học được cách thức Ngài cầu nguyện với Thiên Chúa, và ngang qua cầu nguyện, học được cách Ngài sống với Thiên Chúa Cha.
Chính vì thế, chương 17 của Tin Mừng theo thánh Gioan, mà Giáo Hội cho chúng ta nghe hôm nay và những ngày sớm tới, là quà tặng tuyệt vời mà Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta, để dẫn chúng ta vào mầu nhiệm cầu nguyện của Đức Giêsu, là phần không thể thiếu của “Sự Thật toàn vẹn”.
Lời nguyện của Đức Giêsu được đánh dấu từ đầu đến cuối bởi điều, chúng ta có thể gọi là “mầu nhiệm tôn vinh” giữa Chúa Cha và Đức Giêsu:
Chúng ta được mời gọi lắng nghe lời nguyện của Đức Giêsu để hiểu và học cách Ngài tôn vinh Thiên Chúa Cha. Bởi vì ơn gọi tận cùng của chúng ta cũng là ơn gọi tôn vinh Thiên Chúa, như chúng ta vẫn đọc vang nhiều lần trong ngày: “Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con, cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa…”. Cách mà loài người chúng ta tôn vinh thường hay sáo rỗng, hào nhoáng và vị lợi. Vì thế, cách Đức Giêsu tôn vinh Thiên Chúa Cha chúng ta tôn vinh Thiên Chúa cũng phải là cách của chúng ta.
Thực hiện ý muốn của nhau, nói tốt về nhau cho người khác và trao ban trọn vẹn cho nhau, đó chính là tương quan hiệp nhất của tình yêu. Bởi vì Thiên Chúa là tình yêu. Tình yêu này được diễn tả cách trọn vẹn và tuyệt đối nơi tương quan giữa Thiên Chúa và Đức Kitô, Con duy nhất của Người. Mầu nhiệm “tôn vinh nhau” của Chúa Cha và Chúa Con, chính là mầu nhiệm tình yêu.
Thế mà, tình yêu thì không thể đóng kín được. Nhưng, tự bản chất, tình yêu mở ra và luôn mở ra hơn mãi. Chính vì thế, ngay trong lòng mối tương quan tình yêu thiết thân giữa Chúa Cha và Chúa Con, có sự hiện diện của các môn đệ, của tất cả những người Thiên Chúa Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho Chúa Con (x.c.6). Như thế, có chúng ta hôm nay nữa.
Nghe những lời Đức Giêsu nói với Cha, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra rằng, các môn đệ có một vị trí trung tâm trong tương quan Cha-Con:
Lắng nghe lời nguyện của Đức Giêsu, chúng ta khám ra rằng, tình yêu đến cùng của Đức Giêsu dành cho chúng ta bắt nguồn từ tình yêu đến cùng của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Xin cho chúng ta xác tín về tình yêu Thiên Chúa dành cho cho chúng ta, như thánh Phaolo nói: “Không có gì tách chúng ta ra khỏi tình yêu Thiên Chúa được thể hiện nơi Đức Kitô, Chúa chúng ta” (Rm 8, 39).
Chính tình yêu này bao dung, gìn giữ và nuôi dưỡng chúng ta, chứ không phải nỗ lực xây dựng cho mình sự công chính, sự xứng đáng hay bất cứ điều gì khác; và cũng chính tình yêu này mời gọi chúng ta đáp trả cách tương xứng: “Chúa đã ban cho con tất cả, con xin dâng lại Chúa tất cả ”. Đó chính là tình yêu, vì tất cả bẳng tất cả.
Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc
[i]Lời nguyện này của Đức Giêsu làm chúng ta nhớ lại lời của người cha nói với người con lớn trong dụ ngôn Người Cha Nhân Hậu: “Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con” (x.Lc 15, 31). Cùng với Đức Giêsu, chúng ta được mời gọi thưa với Thiên Chúa, Đấng Tạo Dựng và là Cha của chúng ta trong Đức Giêsu Kitô: “tất cả những gì của con là của Cha”.